Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt nửa tháng 6 đã trôi qua. Và… vào một buổi chiều rảnh rỗi ngồi trong phòng nghe nhạc, nhâm nhi cốc nước chanh, ngắm cảnh vật ngoài cửa sổ, nhìn tia nắng hạ rực rỡ hắt vào phòng, trong đầu tôi bỗng bật ra câu nói “ừm, nên viết bài đầu tiên cho blog rồi”.
Từ ngày mở blog đến giờ, không phải tôi không muốn viết, cũng không phải không có ý tưởng, chỉ là trong đầu luôn nghĩ “mình phải viết một bài thật hay”, “bài đầu tiên phải thật ý nghĩa mới được”, “nhỡ ai đọc được thì sao”,… Rồi cứ thế trì hoãn.
Cho đến khi ngồi tâm sự với một người bạn, người ấy nói rằng, “Tớ cảm thấy blog của cậu có một hướng rất hợp. Không phải kiểu blog dạy đời, truyền động lực hay phát triển bản thân. Mà là kiểu ‘Một cô gái đang sống cuộc đời bình thường’, ghi lại những gì mình nhìn thấy, nghĩ thấy và học được trên đường đi. Giống như cái story ‘Những mảnh ghép nhỏ. Cuộc sống chậm rãi và tôi thong dong’ hôm trước cậu đăng ấy.”
Tôi mới chợt bừng tỉnh. Đúng vậy, ý định ban đầu khi lập Lalinn’s Note vốn cũng chỉ là tạo một góc nhỏ để note lại những cảm xúc, trải nghiệm và mẩu chuyện nhỏ trong cuộc sống một cách chân thật và giản đơn thôi. Ấy vậy mà vì những suy nghĩ, những lo lắng không đâu của mình, tôi đã quên đi định nghĩa của cả cái blog.
Vậy hãy bắt đầu bằng việc chia sẻ chặng đường nửa tháng vừa rồi của tôi đi.
Nửa tháng 6 của tôi được ghép lại từ những lát cắt rất đời thường. Tôi quyết định tháo lớp giấy che kín đã tồn tại suốt gần một năm, để ánh nắng thật sự bước vào căn phòng, khoảnh khắc ấy, tôi phát hiện ngoài cửa sổ hóa ra lại là một khoảng trời rất đẹp. Tôi nổi hứng dọn dẹp lại góc bàn học, nấu những bữa cơm, chụp những bức ảnh khiến bản thân vui vẻ và khoe với bạn bè. Tôi tích cực tham gia hoạt động, gặp được những người mới, nhìn thấy những điều mới. Tôi lướt mạng và lưu rất nhiều video ‘chữa lành’. Ban đầu chỉ lưu lại vì thấy hay. Nhưng khi mang ra trò chuyện với bạn bè, càng nói, càng ngẫm, tôi càng nhận ra mình đang dần thay đổi cách nhìn về bản thân.
Những mảnh ghép ấy cũng khiến đầu óc tôi rối tung lên như một cuộn len bị mèo cuốn loạn khắp phòng. Tôi nhận ra nhiều điều, về tuổi tác và sự trưởng thành. Cũng nghĩ rất nhiều về tương lai, tiền bạc, việc học, blog, tình yêu, gia đình, những người đã từng thân thiết rồi dần xa cách. Ngẫm về những thứ đã qua, những điều đang có và những chuyện vẫn còn chưa rõ hình dạng. Có những ngày tôi nằm rất lâu trên giường, lâu đến mức tự hỏi mình có đang lười biếng quá không. Nhưng rồi tôi cũng nhận ra có lẽ mình chỉ đang mệt. Mệt vì nhiều chuyện, mệt vì suy nghĩ, mệt vì những áp lực chưa gọi được thành tên. Tôi bắt đầu cho phép bản thân nghỉ ngơi, không cần lúc nào cũng phải cố gắng, không cần lúc nào cũng phải tiến lên. Có những ngày chỉ cần ăn cơm, uống trà sữa, nghe nhạc và ngắm trời cũng được.
Và, lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi nghiêm túc hỏi bản thân: “Mình thích cuộc sống như thế nào?” Không phải cuộc sống mà người khác cho là tốt, không phải cuộc sống mà xã hội cho là thành công, mà là cuộc sống khiến tôi thật sự cảm thấy bình yên và hạnh phúc.
Tôi chưa tìm được đáp án hoàn chỉnh. Nửa tháng 6 không mang đến cho tôi một câu trả lời lớn nào. Nhưng nó dạy tôi một điều rất đơn giản. Rằng cuộc sống không nhất thiết phải luôn chạy thật nhanh. Có những lúc chậm lại một chút cũng không sao. Bởi vì đôi lúc chỉ khi chậm lại, ta mới có thể nhìn thấy chính mình đang đi đâu. Và cũng chỉ khi chậm lại, ta mới nhận ra rằng hóa ra mình đã đi được xa hơn mình tưởng rất nhiều rồi.
Gần đây, tôi đọc được một câu nói và rất thích:“Nếu đổi một người khác đi trên con đường bạn đã đi, chưa chắc họ đã có thể bình an đứng ở đây”. Giờ đây, tôi đang học cách sống chậm lại, đi theo nhịp độ của riêng mình, và mỉm cười tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của bản thân.
— Lalinn H.
